xuyên thành phu nhân nhà giàu
Phanh Lee rạng rỡ trong bộ váy cô dâu Trở thành phu nhân của tổng giám đốc tập đoàn nghìn tỷ, không bất ngờ khi Phanh Lee sở hữu cuộc sống sang chảnh như một bà hoàng. Kể từ sau khi mặc váy cưới, cô bạn thân của Huyền Lizzie cũng tạm gác lại sự nghiệp diễn xuất, tập trung vun vén tổ ấm.
Chính văn hóa xuyên suốt đó, kèm theo sứ mệnh của Điện Quang, ngoài nhu cầu làm giàu chính đáng cho nhân viên, cổ đông, còn phải có sứ mệnh góp ích cho đời, làm cho cuộc sống tươi sáng, lung linh sắc màu hơn, mang lại sự tiện nghi cho người dân thông qua sản phẩm, dịch
Ngoài việc khoe dáng dấp, các chị gái nhà giàu còn khiến dân mạng trầm trồ vì những background tập tành xịn xò.. Dù ở nhà nhưng tinh thần chụp ảnh đăng "Phây" của hội con gái không hề có dấu hiệu sụt giảm chút nào. Hết đại chiến bikini với những bức ảnh tại gia đến đường đua Nhà lên đèn, em lên
Ngày nọ khi bị xuyên sách, Tả Nhiên Nhiên xuyên thành nữ phụ bình hoa gả vào hào môn tên tmn. Một ngôi sao có tiền có nhan sắc, một năm trước gả vào nhà giàu, vợ chồng hòa thuận, có thể nói là cuộc sống kiểu mẫu. Đối diện là ông chồng 'hờ', trước mặt là giấy thỏa thuận ly hôn, bút máy đang ký trên giấy.
Làm phong phú thêm kho tàng khoa học quân sự của tổ tiên. Đưa phong trào Tây Sơn chuyển sang giai đoạn mới. Nguyên nhân thắng lợi: được nhân dân ủng hộ,sự lãnh đạo tài tình của Nguyễn Huệ. Nguyễn Huệ với chiến thắng Rạch Gầm - Xoài Mút (1784 - 1785)
Site De Rencontre Japonaise En France. Chương 18 Canh gà tình yêu Editor Bonnie Tên đã lên dây, không bắn không được. Nhưng cho dù đã biết trước chuyện này, Tả Minh Nhiên cũng không có cách nào khác, tuy cô mang tiền vào đoàn, nhưng cũng không phải là nhà đầu tư lớn nhất, nhân vật quan trọng như nữ phụ thì cô không có cách nào nhúng tay vào. Huống chi, Ôn Phỉ Phỉ cũng không có làm gì sai, bỏ qua ân oán cá nhân giữa hai người, Ôn Phỉ Phỉ không có □□, kỹ thuật diễn lại khả quan, làm nữ phụ cũng là tới cứu nguy, hợp tình hợp lý. Nhưng mà có sự so sánh như vậy, thân là nữ chính Tả Minh Nhiên lập tức có vẻ ảm đạm không có ánh sáng. Phòng trang điểm của phim trường cũng không tính là xa hoa, tiếng ồn ào bên ngoài xuyên qua cánh cửa mỏng manh, Tả Minh Nhiên thoáng nghe thấy tiếng có người chào hỏi với Ôn Phỉ Phỉ. An Kỳ nhịn không được khẽ nói thầm “Sao cô ta cứ như âm hồn không tan vậy, chị Nhiên đi tới đâu cô ta theo tới đó.” Mao Mao lập tức nói "Đừng nói lung tung, chú ý lời nói của em." An Kỳ tự biết mình lỡ lời, le lưỡi, “Em đi nấu nước.” Nói là phòng trang điểm, thật ra cũng là phòng nghỉ, diện tích phòng không lớn, nhưng có đủ mọi thứ. An Kỳ cất riêng những thứ mang theo, cắm ấm nước bắt đầu nấu nước. Mao Mao ở bên cạnh nhìn, cũng không động tay, chỉ khi An Kỳ làm sai việc gì mới lên tiếng chỉ bảo. * Mình thấy có lẽ tác giả ghi nhầm tên trợ lý mới của chị Nhiên, An Nhiên 安然 và An Kỳ 安琪 mà đa số tác giả viết An Kỳ nên mình sẽ edit thành An Kỳ hết nha. Tả Minh Nhiên nhìn hai người qua gương, An Kỳ là fan của Tả Minh Nhiên, nghe nói đã thích cô năm năm, dùng những lời trong giới fan mà nói, chính là một fan only không hơn không kém. Lớp trang điểm của phim hiện đại nhìn như đơn giản, trên thực tế cũng rất khó, dù sao nếu là phim cổ trang có thể để người ta nhìn ra dấu vết trang điểm, nhưng phim hiện đại phải làm sao cho tự nhiên nhất, hơn nữa còn phải làm sao để ăn ảnh cùng với vấn đề hậu kỳ, cách giữ lớp trang điểm đúng cảnh cần chuyên viên trang điểm tự nắm chắc. Trang Bách hỏi “Chị Nhiên, hôm nay chị quay phân cảnh nào thế?” Tả Minh Nhiên nhắm mắt lại, nói cảnh quay hôm nay cho anh ta biết. Ngày đầu tiên của bộ phim mới, bất kể là ai cũng mong cảnh mở hàng là điềm tốt, cho nên cảnh diễn cũng không khó. Từng lời thoại trong cảnh này Tả Minh Nhiên đã thuộc lòng từng chữ, ở nhà còn đối diễn với An Kỳ mấy lần. Dù là vậy, trong lòng cô vẫn có chút không chắc, lúc trang điểm mở kịch bản ra đặt trên đùi, không cần biết mình có xem hay không, nhưng tóm lại trong lòng cũng có chỗ được an ủi. Trang Bách nhìn thoáng qua, buồn cười nói "Chị Nhiên sao lần này chị lại lo lắng như vậy?” Anh ta đã theo Tả Minh Nhiên rất lâu, đã làm rất nhiều tạo hình nhân vật cho cô, nhưng đúng là lần đầu tiên thấy cô lo lắng như vậy. Tả Minh Nhiên mơ hồ “Ừ” một tiếng, nắm chắc thời gian nhìn qua kịch bản. Trang Bách cố ý muốn cô giảm bớt cảm giác căng thẳng, trêu ghẹo nói “Chẳng lẽ chị Nhiên bị tiểu thịt tươi dọa sợ rồi?” Tuyến tình cảm của kịch bản là tình chị em, Tả Minh Nhiên đóng vai một người sắp bước vào tuổi ba mươi, sự nghiệp thành công nhưng hàng ngày vẫn bị cha mẹ thúc giục kết hôn. Mà nam chính, là một nghiên cứu sinh mới tốt nghiệp, mới bước chân vào xã hội, cái gì cũng không biết. Vì để thể hiện cảm giác thiếu niên trong tiểu thuyết, người đóng vai nam chính là một tiểu sinh lưu lượng trong nước, tên Nhậm Lộ Sinh, nhỏ hơn Tả Minh Nhiên hai tuổi, ra mắt trong một nhóm nhạc thần tượng, có vô số fan hâm mộ cuồng nhiệt, đây là bộ phim truyền hình đầu tiên của anh ta, sau khi tin tức bị tuồn ra đủ loại tin tức bay đầy trời. Sở dĩ Tả Minh Nhiên biết rõ như vậy, cũng là vì trước kia khi công bố ảnh tạo hình, cô bị một số Blogger có ý xấu nói cô trâu già đòi gặm cỏ non. Tả Minh Nhiên đối với cụm từ này vô cùng tủi thân, cô mới 26 tuổi thôi, sao đã nói là trâu già gặm cỏ non rồi? Hơn nữa nhìn gương mặt không hề lưu lại vết tích năm tháng của cô xem, cuối cùng là ai được lợi thì không rõ đâu à. Cuộn kịch bản lại thành một thanh giấy, Tả Minh Nhiên gõ nhẹ lên tay phải của Trang Bách, “Nói loạn gì đó? Lo trang điểm của cậu đi.” Trang Bách đang kẻ mắt cho cô, sau khi bị gõ thì giả bộ kêu rên hai tiếng, Tả Minh Nhiên bị hành động làm quá của anh ta làm bật cười, sự căng thẳng trong lòng cũng giảm đi không ít. Ngày đầu tiên quay phim, ngoại trừ truyền thông, còn có các fan từ khắp nơi đến, điều Tả Minh Nhiên không nghĩ tới chính là, fan của mình cũng chạy đến đây không ít. An Kỳ ôm một đống quà chạy tới hỏi cô có muốn qua đó chào hỏi hay không, Tả Minh Nhiên suy nghĩ nói “Được, đi thôi.” Đây là lần đầu tiên Tả Minh Nhiên chào hỏi với fan ở cự ly gần, thấy cô đi đến, mấy cô gái nhỏ lập tức hưng phấn giơ cao tấm bảng trong tay, trong miệng gọi tên cô. Tả Minh Nhiên đi qua, chào hỏi với bọn họ, có người la lên “Nhiên Nhiên, không được mặc quần áo quá mỏng.” Cuối mùa hè đầu mùa thu, nhiệt độ chênh lệch giữa ngày và đêm vô cùng lớn, Tả Minh Nhiên kéo kéo áo khoác trên người, nói “Quần áo à, bên trong là trang phục diễn.” Lại có người hô lên “Nhiên Nhiên, quay phim cho tốt nhé!” Tả Minh Nhiên cười cười, nắm tay lại làm cho mình động tác cố lên, “Chắc chắn rồi.” Nhóm fan lập tức thét lên một trận chói tai, Tả Minh Nhiên lại nói với bọn họ mấy câu, chụp ảnh chung, dặn dò “Phim trường đông đúc, mọi người nhớ chú ý an toàn nhé.” Nhóm fan lập tức cảm động không thôi, vội vàng gật đầu, "Nhiên Nhiên chị yên tâm đi đi." Tả Minh Nhiên "..." Lễ bấm máy kết thúc thuận lợi, cuộc phỏng vấn ngắn trôi qua, giới truyền thông và fan lần lượt rời đi, đoàn phim cũng bắt đầu tiến vào quá trình quay phim. Tả Minh Nhiên nhận lấy ly nước An Kỳ đưa qua uống một hớp, vỗ vỗ gương mặt cười đến cứng đờ trước máy ảnh, “Được rồi, đi thôi.” An Kỳ “Chị Nhiên, chị đừng nói kiểu bi tráng như vậy chứ.” Tả Minh Nhiên lại uống thêm một hớp, bên chỗ đạo diễn lại tiếp tục thúc giục, cô nói nhanh một câu “Là phúc thì không phải họa, là họa thì không tránh khỏi”, lúc này mới cởi áo khoác đi qua. An Kỳ bên cạnh nghe rõ lời cô nói, trong lòng không khỏi có chút xấu hổ. Cảnh quay đầu tiên chính là cảnh nam nữ chính gặp nhau, nghiên cứu sinh tốt nghiệp Mạc Cách ngày đầu tiên đi làm, tiền bối nhắc hắn không nên trêu chọc Đại Ma Vương của công ty, nhưng vừa dứt lời, không biết sao Giang Na đã xuất hiện trong tầm mắt hai người, Mạc Cách vì không hề biết Giang Na trông thế nào, cũng không nhìn tiền bối đang điên cuồng ra dấu cho hắn mà cùng cô đi vào thang máy, trong lúc đó Giang Na nghe một cuộc điện thoại, văn kiện trong tay vô tình bị rơi, Mạc Cách giúp cô nhặt lên. Đạo diễn diễn giải cho bọn họ xong, đọc lại kịch bản, rất nhanh đã bắt đầu quay phim. Cảnh đầu tiên là nam chính Mạc Cách sáng sớm chạy đến công ty, bởi vì sắp bị muộn nên thở hồng hộc, sau đó chạm mặt với tiền bối chung ngành. Thư ký trường quay dập bảng clapperboard, Nhậm Lộ Ninh từ ngoài cửa xông vào. Lần đầu tiên, trực tiếp chạy ra khỏi máy quay. Lần thứ hai, chạy chậm, như bước đi vào show catwalk. Lần thứ ba, nhìn không ra chút dấu vết nào của việc vội vàng đi làm. … Tình tiết ngắn ngủn không đến một phút trong kịch bản, Tả Minh Nhiên trơ mắt nhìn Nhậm Lộ Ninh quay lỗi năm lần, sau mỗi lần gương mặt của đạo diễn ở phía sau máy quay càng khó coi hơn, biểu hiện dần dần tăng hiệu quả. Bởi vì người quay kế tiếp là mình nên Tả Minh Nhiên chờ bên cạnh, trơ mắt nhìn đạo diễn từ từ sụp đổ, cùng với diễn xuất không chút tiến bộ của Nhậm Lộ Ninh trong màn ảnh. NG vài lần, đạo diễn cũng bực bội, trước khi ông tức giận, phó đạo diễn vội vàng nói “Lộ Ninh đi tìm cảm giác đi, chúng ta quay cảnh kế tiếp đi, cái đó, Minh Nhiên ơi?” Nghe thấy tên mình, Tả Minh Nhiên hít sâu một hơi từ trên ghế đứng dậy, "Em đây ạ." Bối cảnh đằng kia đã được sắp xếp lại, theo tiếng dập bảng của thư ký trường quay, Tả Minh Nhiên nhanh chóng tiến vào kịch bản. Buổi sáng ở đại sảnh công ty có rất nhiều người di chuyển, Tả Minh Nhiên từ ngoài cửa tiến vào, giày cao gót nện trên mặt đất, phát ra âm thanh thanh thúy, cô cúi đầu lạnh nhạt nhìn đồng hồ, trên gương mặt xinh đẹp không có biểu cảm gì, cả người từ trên xuống dưới đều như đang nói rằng người sống chớ lại gần, đám đông vì sự xuất hiện của cô mà yên lặng vài phần, thậm chí còn tự nhiên tạo một con đường cho cô đi qua. Tả Minh Nhiên không liếc mắt đi qua, cầm điện thoại gửi đi một tin nhắn thoại, “Trong vòng năm phút nữa mà không xuất hiện, anh trực tiếp đi làm thủ tục thôi việc.” Đạo diễn hô "Cắt" một tiếng. Cảnh này không có gì khó, mặc kệ thế nào, dù sao một lần đã qua, sắc mặt đạo diễn cũng đã hòa hoãn hơn, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Ngày đầu tiên quay phim, ai cũng không muốn rắc rối, nếu Tả Minh Nhiên NG vài lần giống Nhậm Lộ Ninh, chỉ sợ bọn họ còn chưa kịp làm gì đã phải chịu chết. Tiếp đó tim Tả Minh Nhiên đập loạn xạ, hiện trường nhiều nhân viên công tác và diễn viên như vậy, cô tưởng mình sẽ không nhịn cười được, nhưng khi đi vào bối cảnh rồi cô mới phát hiện nó hoàn toàn khác với những gì cô nghĩ. Ánh đèn chiếu vào mặt, máy quay cách đó không xa, căng thẳng đến mức da ngứa ran, cô hoàn toàn cười không nổi, chỉ muốn mau mau kết thúc. “Thế nào?” Không thấy mình diễn thế nào, Tả Minh Nhiên lo lắng, túm lấy An Kỳ hỏi “Có chỗ nào không ổn không?” An Kỳ nhìn cô dựng thẳng ngón cái lên, “Vô cùng tốt, bước đi như người mất hết tính người.”* Mất hết tính người Lục thân bất nhận 六亲不认 Lục thân bao gồm bố, mẹ, anh, em, vợ, con đều không nhận. Cảnh kế tiếp là do Tả Minh Nhiên và Nhậm Lộ Ninh cùng nhau diễn, đạo diễn gọi hai người bọn họ qua chỉ giảng, Tả Minh Nhiên chăm chú nghe, vẫn luôn gật gù. Cảnh này vẫn không có độ khó nào gì như cũ, Tả Minh Nhiên điều chỉnh trạng thái một phen, Nhậm Lộ Ninh ở bên cạnh nhìn cô, cong khóe môi, nở nụ cười nghịch ngợm, “Tiền bối, đã làm phiền chị rồi.” Tả Minh Nhiên nở nụ cười, giọng điệu không tính là thân thiện nói “Không phiền gì, mọi người cùng nhau làm việc thôi.” Cuộc nói chuyện của hai người nhanh chóng kết thúc, thư ký trường quay đi đến dập bảng, hiện trường lập tức yên lặng. Tả Minh Nhiên xuất hiện ở trước thang máy, những người đang chờ thang máy tốp năm tốp ba đột nhiên tản ra, chỉ còn lại Nhậm Lộ Ninh vẫn còn ngơ ngác ngây ngốc đứng đó, hoàn toàn không rõ chuyện gì xảy ra, nhìn thấy Tả Minh Nhiên đang ôm văn kiện qua hình ảnh phản chiếu của cửa thang máy, hắn xoay người, vươn tay nói "12345." Tả Minh Nhiên lập tức sửng sốt, trên mặt hiện lên một tia kinh ngạc, biểu cảm nhỏ xíu bị máy quay thu lại, bên tai rất nhanh đã truyền đến âm thanh hổn hển của đạo diễn, “Cắt cắt cắt, Tả Minh Nhiên cô làm gì đó?” Không có thu âm trực tiếp tại hiện trường, trên màn ảnh chỉ có thể thấy miệng Nhậm Lộ Ninh động đậy, nhưng Tả Minh Nhiên biết rõ anh ta không đọc lời thoại mà đọc một dãy số. Nhậm Lộ Ninh xấu hổ gãi gãi đầu, xin lỗi “Thật xin lỗi tiền bối, em vẫn chưa thuộc lời thoại.” Tả Minh Nhiên thầm nghĩ chưa học thuộc lời thoại, trái lại năm chữ nhớ rất rõ. Không ra tay đánh người tươi cười, Tả Minh Nhiên khoát khoát tay với anh ta, ra hiệu với đạo diễn diễn lại lần nữa. Lần thứ hai, Nhậm Lộ Ninh không có hề tỏ ra hối lỗi hay ăn năn, mà tiếp tục niệm phép mấy con số của anh ta, may mà Tả Minh Nhiên đã học thuộc kịch bản, nghe đối phương đọc 12345, vậy mà lại thuận lợi diễn tiếp được. Đuối sức sau khi diễn xong một cảnh, cảm giác căng thẳng của Tả Minh Nhiên đã giảm đi không ít, tuy có lúc bị NG, nhưng số lần cũng không nhiều, vẫn còn nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được. Cảnh buổi sáng đã sớm kết thúc, An Kỳ đi nhận cơm, Tả Minh Nhiên ngồi trên ghế đọc kịch bản, một bóng người từ bên kia đi đến, chắn gần hết ánh sáng. Tả Minh Nhiên còn tưởng là An Kỳ quay lại, thuận miệng nói “Mọi người ăn trước đi, một lát chị ăn sau.” Bóng người không di chuyển, ngược lại nở một nụ cười trầm thấp. Nghe được thanh âm quen thuộc, Tả Minh Nhiên kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về người mới tới, “Yến Vân Dương?” Yến Vân Dương gật gật đầu, hôm nay anh mặc một chiếc áo hoodie màu đen, tóc không xịt keo như bình thường, mà mặc kệ nó rũ xuống, có vài sợi rơi lòa xòa trước mắt che trên ngang chân mày khiến người trông trẻ ra rất nhiều. Tả Minh Nhiên lúc này mới phát hiện hôm nay anh không đeo kính, nhớ tới sáng nay anh mới bay về, vội vàng chừa chỗ trống, nói “Sao anh lại đến đây? Không phải anh mới đi công tác về sao?” Yến Vân Dương đặt bình giữ nhiệt lên bàn, nói khẽ “Đến công ty một chuyến, không có việc gì nên quay về rồi.” Anh chỉ chỉ bình giữ nhiệt ý bảo cô mở ra, Tả Minh Nhiên nghe theo, vừa mở nắp ra đã có một mùi thơm lan tỏa. Nước dùng gà vàng óng được đựng trong bình giữ nhiệt, trên mặt không thấy dầu mỡ, nhìn qua trông rất ngon miệng. Yến Vân Dương “Thời gian hầm chưa đủ lâu, và mùi vị có lẽ không ngon lắm.” Tả Minh Nhiên tay run run cầm canh gà tình yêu, ngước mắt lên cẩn thận nhìn về phía Yến Vân Dương hỏi “Đây là bữa trưa anh làm cho tôi sao?”
Bạn đang đọc truyện Xuyên Thành Phu Nhân Nhà Giàu của tác giả Yên Tần. Sau khi xuyên qua Tạ Minh Nhiên nghiêm túc nghĩ đến tình cảnh bản thân lúc này, nhịn không được trốn trong chăn lén cười thành tiếng—Quản kịch bản mấy người thế nào làm gì, dù sao tôi vừa có tiền lại vừa xinh nguyệt quang lòng dạ hiểm độc? Bạch Liên rất trà xanh? Thân thích cực phẩm?Tạ Minh Nhiên bày tỏ, cơm hộp đã chuẩn bị sẵn, thêm đồ cũng không tăng giá, hoan nghênh đến yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Chí Tôn Chiến Thần hay Ái Tình Chuyển Kiếp.
Ngôn Tình Nguồn 42,400 Hoàn Thành 122442 01/07/2022 Bạn đang đọc truyện Xuyên Thành Phu Nhân Nhà Giàu của tác giả Yên Tần. Khi xuyên sách, Tạ Minh Nhiên xuyên thành vật hi sinh nữ phụ trùng tên trùng họ với cô trong một quyển tiểu tuổi xinh đẹp, giá trị con người lên đến hàng chục triệu, lại là một ngôi sao lớn gả cho một gia đình giàu có, nhưng không biết nhìn người, một lòng muốn nhào vào lòng của bạch nguyệt quang lòng dạ hiểm độc, không tiếc đối nghịch với nữ chính, phản bội bạn tốt, cuối cùng rơi vào kết cục bạn bè xa lánh kết thúc bi khi xuyên qua Tạ Minh Nhiên nghiêm túc nghĩ đến tình cảnh bản thân lúc này, nhịn không được trốn trong chăn lén cười thành tiếng—Quản kịch bản mấy người thế nào làm gì, dù sao tôi vừa có tiền lại vừa xinh nguyệt quang lòng dạ hiểm độc? Bạch Liên rất trà xanh? Thân thích cực phẩm?Tạ Minh Nhiên bày tỏ, cơm hộp đã chuẩn bị sẵn, thêm đồ cũng không tăng giá, hoan nghênh đến yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Đúng Lúc hoặc Tổng Tài Tôi Chẳng Thể Yêu
Chương 13 Em gái trà xanhEditor BonnieCảm xúc Yến Vân Dương vừa trỗi dậy chỉ vì một câu nói của cô mà bị phá vỡ, “Không có, cô đang nghĩ gì đấy?”Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Minh Nhiên sờ sờ cái mũi, "Tôi chỉ thuận miệng nói vậy."Trước khi cô gái kia chạy tới, Yến Vân Dương nhỏ giọng nói “Cô ta là con gái của một người bạn tốt của cha tôi.”Tả Minh Nhiên ý vị thâm trường "A..." một tiếng, nhưng cô gái kia đã đến trước mặt bọn họ, Tả Minh Nhiên đành phải đè nén ham muốn nhiều chuyện của mình lại, thành thành thật thật đóng vai một người dấp cô gái kia không cao, đứng chung một chỗ với Tả Minh Nhiên thì chỉ tới bả vai cô. Điều xấu hổ hơn chính là, cả hai người đều mặc váy màu trắng gạo, cho dù kiểu dáng khác nhau nhưng đứng gần nhau lại mang đến cảm giác khó chịu không hề nữa trong lúc này hai người còn có một mối liên quan chung là một người đàn khi cô gái kia đi đến, trực tiếp xem nhẹ Tả Minh Nhiên vẫn đứng bên cạnh, cực kỳ tự nhiên câu lấy cánh tay Yến Vân Dương, chu miệng lên nói “Anh Vân Dương, em từ nước ngoài trở về lâu như vậy, sao anh không liên lạc với em, em muốn tức giận giận á.”Tả Minh Nhiên bị câu “Tức giận giận” làm cho cả người đều nổi da gà, nhịn không được chà xát cánh được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Vân Dương nghiêng đầu nhìn cô một cái, lặng im không tiếng động rút cánh tay trong lòng cô gái ra, đưa tay ôm vai Tả Minh Nhiên kéo cô đến bên cạnh, “Giới thiệu một chút, vị này chính là chị dâu của cô, Tả Minh Nhiên.”Không biết có phải do cô tưởng tượng không, Tả Minh Nhiên cảm thấy lúc Yến Vân Dương nói hai chữ “chị dâu” còn đặc biệt nhấn nháy mắt trên mặt cô gái kia có chút mất tự nhiên, nhưng rất nhanh đã biến mất, cô ta đưa tay về phía Tả Minh Nhiên, cười tươi như hoa nói “Chị Minh Nhiên, xin chào chị, chị có thể gọi em là Chân Chân, em và anh Vân Dương là bạn tốt cùng nhau lớn lên từ nhỏ.”Tay đang đưa ra của Tả Minh Nhiên dừng lại, những lời này ngoài mặt nghe không ra ý gì, nhưng đều là con gái, chỉ cần ngẫm chút đỉnh là đã có thể đoán được ý tứ cô ta đang nói gần nói hai người nắm lấy nhau, Tả Minh Nhiên hạ tầm mắt nhìn về phía cô gái trẻ thấp hơn mình một cái đầu, khóe miệng khẽ cong lên, “Thật sao? Ngược lại chị chưa từng nghe Yến Vân Dương nhắc tới là anh ấy còn một cô em gái như em đâu, xem ra sau này cần chơi với nhau nhiều hơn, để tránh cho lỡ đụng mặt mà còn không biết.”Sắc mặt Phạm Chân Chân cứng đờ, Tả Minh Nhiên hoàn toàn là lấy dao đâm thẳng vào chỗ đau của cô ta, rõ ràng cô ta đã về nước hơn một tháng, Yến Vân Dương lại chậm chạp không chịu liên hệ với cô ta, khó khăn lắm cô ta mới buông bỏ thể diện để đi công ty tìm anh, kết quả lần nào cũng là anh không có ở công ty hoặc là đang bận họp không có thời gian đời làm sao có chuyện khéo đến vậy, chắc chắn Yến Vân Dương đang trách cứ cô ta một năm trước không đến tham gia đám cưới của anh, nhưng mà sao anh không chịu nghĩ lại, sao cô ta có thể chấp nhận xuất hiện trong đám cưới của anh với người khác chân, Phạm Chân Chân giả vờ tức giận nhìn Yến Vân Dương oán giận, “Anh Vân Dương, sao anh không nói với chị Nhiên về em vậy?” Nói xong cô ta đảo đảo mắt, như là nghĩ tới cái gì, che miệng cười nói “Có phải là anh sợ chị Minh Nhiên ghen hay không?”Yến Vân Dương nhíu mày, anh tưởng rằng thái độ của mình đã đủ rõ ràng, không nghĩ rằng Phạm Chân Chân không những không biết khó mà lui, ngược lại càng ngày càng nghiêm trọng. Vừa rồi là trợ lý gọi điện thoại cho anh, nói Phạm Chân Chân đến công ty không chặn được người, lại nghe được tin tức anh đến sân bay đón người, lúc này quăng mấy người khác lại, nhìn dáng vẻ chắc là định chạy đến sân bay trước anh một Vân Dương không nói chuyện, Tả Minh Nhiên cười tít mắt nói tiếp “Sao ghen được chứ? Vân Dương là người chị hiểu rõ nhất mà, ngược lại là anh ấy, mỗi lần nhìn thấy chị quay phim đều muốn ghen, rất giống một cái bình dấm chua."Rõ ràng là một lời phàn nàn, từ trong miệng Tả Minh Nhiên đi ra là có sự nũng nịu hờn giận, Phạm Chân Chân ghét bỏ, trong lúc này thậm chí không thể nghĩ được là mình muốn nói gì nữa.“Đây là đang nói chuyện gì đấy? Sao vẫn chưa đi vào?”Yến Vân Dương chưa trả lời, cánh cửa tiệm cà phê bên cạnh đã bị người đẩy ra, một người phụ nữ trung niên gương mặt xinh đẹp đứng trước cửa, nhìn ba người cười ôn hòa, “Đi vào trước đi, chúng ta ngồi xuống rồi nói."Rõ ràng là đã xem ảnh trong xe rồi, nhưng khi nhìn thấy người thật, Tả Minh Nhiên vẫn không khỏi cảm thán một câu gương mặt mẹ Yến trẻ và đẹp Thanh Hà đã gần 60, theo người xưa thì có thể tính là ở tuổi lục tuần, nhưng nhìn qua chỉ có hơn - ba mươi tuổi, cho dù đứng chung một chỗ với Tả Minh Nhiên, cũng chỉ khiến người khác cảm thấy là hai chị em tuổi tác cách nhau hơi xa thôi, chứ không phải là mẹ mà nghĩ lại về dáng vẻ Yến Vân Dương, hình như cũng khó đoán ra năng lực của gen cha mẹ trong người Vân Dương từ đầu đến cuối vẫn ôm Tả Minh Nhiên, Phạm Chân Chân muốn đi tới gần cũng không còn cách nào, đúng lúc Liễu Thanh Hà đi tới, cô ta lập tức thay đổi mục tiêu, tiến lên bám lấy cánh tay Liễu Thanh Hà, õng ẹo nói “Dì Liễu, con rất nhớ dì đó!”Liễu Thanh Hà cười nhẹ, vỗ vỗ tay cô ta nói “Chân Chân cũng đã lớn vậy rồi, thiếu chút nữa dì cũng không nhận ra nổi.”Tả Minh Nhiên cảm thấy được cái tên "Chân Chân" này có chút quen tai, cô kề sát vào tai Yến Vân Dương, khẽ hỏi “Cô gái Chân Chân này, tên thật là gì?”Yến Vân Dương kỳ quái nhìn cô một cái, "Cô ta họ Phạm, tên là Phạm Chân Chân."Nghe được tên này, Tả Minh Nhiên hít một hơi, lập tức hiểu được sự quen tai khó hiểu này từ đâu mà đến. Cô không biết gương mặt này, nhưng cái tên này thì quá quen thuộc, bởi vì trong tình tiết truyện, đó là một nhân vật toàn cấu kết với Tả Minh Nhiên’ làm việc cốt truyện gốc, Phạm Chân Chân được nuông chiều từ nhỏ đến lớn không để ý đến sự phản đối của người nhà mà gia nhập vào giới giải trí, kết quả không bao lâu sau đối đầu với nữ chính Ân Như Tâm, quá tam ba bận đối đầu với Ân Như Tâm có hào quang nữ chính, trong cốt truyện gốc chính là nguyên nhân thúc đẩy lớn nhất để nam nữ chính phát triển tình nữa trong quá trình này, Phạm Chân Chân gặp Tả Minh Nhiên, mặc kệ nguyên nhân là gì, ít nhất mục đích của hai người giống nhau, đều tung tăng chạy như điên trên con đường tìm chết, vì thế ăn nhịp với nhau, thành công cấu kết lại một khác biệt với trong cốt truyện ban đầu chính là, trong đó sở dĩ Phạm Chân Chân và Tả Minh Nhiên thẳng thắn thông đồng với nhau, là vì khi đó Tả Minh Nhiên và Yến Vân Dương đã ly hôn, tuy tin tức không bị tuôn ra ngoài, nhưng là bạn tốt cùng nhau lớn lên với anh, đương nhiên Phạm Chân Chân cũng biết chuyện không nhìn tình huống hiện tại, đừng nói là thông đồng với nhau làm việc xấu, chỉ sợ vị đại tiểu thư này xuống tay với nữ chính trước, nhưng sẽ dùng cô để mài dao soàn soạt ấy tới đây, sắc mặt Tả Minh Nhiên kỳ lạ nhìn Phạm Chân Chân đang vừa cười vừa nói với Liễu Thanh Hà, thầm nghĩ đây thật đúng là hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, vốn cho rằng không care cốt truyện sẽ không có việc gì, không nghĩ tới vẫn gặp phải, không thể không nói đây quả là nghiệt dù so với cốt truyện, tình hình hiện tại đã là một con ngựa bất kham, chạy băng băng trên đường một đi không trở người cùng đi vào quán cà phê, chọn một chỗ gần cửa sổ ngồi Chân Chân vốn định ngồi bên cạnh Yến Vân Dương, không đợi Tả Minh Nhiên nói cái gì, Liễu Thanh Hà đã túm chặt đầu óc đang trên mây của Phạm Chân Chân, “Chân Chân đến ngồi với dì đi, năm đó dì còn ôm con, không nghĩ tới chớp mắt một cái mười mấy năm đã trôi qua.”Phạm Chân Chân dám nói chuyện âm dương quái khí cùng Tả Minh Nhiên, nhưng không dám làm trái ý Liễu Thanh Hà, đành thành thành thật thật ngồi xuống chỗ mình bị kéo đến, hơn nữa còn là chỗ đối diện Tả Minh không muốn trên mặt Phạm Chân Chân như muốn cứng đờ, kết quả hai giương mắt, đã thấy gương mặt cười tươi tắn của Tả Minh Chân Chân "..." Tâm trạng càng tệ theo kế hoạch ban đầu, bọn họ hẳn là nên đưa Liễu Thanh Hà đi ăn cơm trưa, sau đó đưa bà về chỗ ở, dù sao bay đường dài hơn mười giờ rất tốn sức lực, hơn nữa từ nước ngoài trở về cũng cần điều chỉnh lại múi giờ bị sai, điều cần làm đầu tiên là để người ta hồi sức thật tốt mới Chân Chân trước mắt không mời mà đến đã làm đảo lộn kế hoạch, nhiều người ăn cơm không phải chuyện gì lớn, nhưng hiển nhiên Phạm Chân Chân không phải là người sống yên ổn, đưa cô ta đi theo đồng nghĩa với việc tự tìm thêm phiền phức. Tả Minh Nhiên không muốn tham gia vào mấy thứ tình yêu cong cong vẹo vẹo của nhà giàu, chỉ có thể liều mạng nháy mắt với Yến Vân Dương, để cho anh tự mình xử lý ổn thỏa hoa đào mình đã trêu chọc.“Đứa bé này chính là Nhiên Nhiên nhỉ?” Mặt mày Liễu Thanh Hà mang ý cười nhìn Tả Minh Nhiên, hoàn toàn khác với sự từng trải huy hoàng của mình, dáng vẻ Liễu Thanh Hà dịu dàng, giọng điệu nói chuyện thoải mái, một chút cũng không nhìn ra bóng dáng của nữ cường nhân trên thương Minh Nhiên không biết, trước khi bọn họ tới, Liễu Thanh Hà đã thử trong phòng rửa tay rất nhiều lần, cố gắng để mình có vẻ hiền lành, không muốn dọa đến con dâu gật đầu, Tả Minh Nhiên nói khẽ "Là con ạ, d…”Tả Minh Nhiên mới nói một chữ, Yến Vân Dương đột nhiên vươn tay, thả một viên đường vào ly cà phê của cô, “Không phải em không thích cà phê đắng sao? Sao không biết tự thả thêm đường vào, chẳng lẽ là lần đầu tiên gặp mẹ, cho nên lo lắng lắm hả?"Tả Minh Nhiên sợ tới mức thiếu chút nữa đã cắn đầu lưỡi của mình, vội vàng nhìn về phía Liễu Thanh Hà đối diện. May mắn Liễu Thanh Hà không có phản ứng gì, vẫn cười tít mắt nhìn bọn họ, nhưng mà so sánh với bà, Phạm Chân Chân bên kia dĩ nhiên sắc mặt đã đen như đáy nồi."Có... Có một chút,” Tả Minh Nhiên xấu hổ cười cười, nương theo lời của Yến Vân Dương mà gọi một tiếng, “Mẹ.”Liễu Thanh Hà lập tức nở nụ cười, nhìn Tả Minh Nhiên nói "Đứa bé ngoan, lúc hai đứa kết hôn mẹ không về, thật sự là tủi thân cho con rồi.”Tả Minh Nhiên nói "Nào có chuyện đó ạ, con biết là mẹ bận rộn không thoát ra nổi, trang sức mẹ tặng con, con rất thích.”Liễu Thanh Hà nói "Vậy là tốt rồi, mẹ còn sợ con không thích, còn đi hỏi riêng Vân Dương, kết quả cái miệng đứa nhỏ này như hũ nút, cái gì cũng không nói, có thể thấy bình thường tính tình cũng là thế này.”Nghe thấy Yến Vân Dương bị châm chọc, Tả Minh Nhiên mím môi thích thú “Vâng ạ, vẫn là mẹ hiểu anh ấy nhất.”Hai người mới vừa gặp mặt, lại có thể nhất trí châm chọc anh về chuyện này, Yến Vân Dương chỉ nở một nụ cười bất đắc dĩ, nhưng cũng không phản sánh với ba người đang vui vẻ, Phạm Chân Chân giống như người ngoài, cô ta nắm chặt cái ly, đầu ngón tay vì dùng sức quá mạnh mà trắng bệch. Cô ta không nghĩ tới Tả Minh Nhiên không nể mặt cô ta thì thôi, ngay cả Liễu Thanh Hà cũng bênh vực người ngoài, rõ ràng cô ta mới là người ở bên cạnh bà trước!Phạm Chân Chân oán niệm hoàn toàn không có ảnh hưởng đến những người khác, Tả Minh Nhiên nói chuyện với Liễu Thanh Hà rất vui vẻ, còn Yến Vân Dương thì chính là hoàn toàn phớt lờ Phạm Chân cả mọi chuyện đều vượt qua tưởng tượng của Tả Minh Nhiên, dù sao trong cốt truyện, Liễu Thanh Hà đã chọn người mình vừa lòng để làm đối tượng kết hôn cho con trai bảo bối Yến Vân Dương, mà Phạm Chân Chân chính là người có thể đảm đương trọng trách này, kết quả Yến Vân Dương chẳng những không nghe lời bà, ngược lại không báo trước mà cưới một diễn viên, làm Liễu Thanh Hà tức giận ngập trời, không chỉ vắng mặt trong đám cưới của anh, một năm sau còn tự mình dắt theo cô gái mình vừa lòng về, thề phải chia rẽ Yến Vân Dương và nghề nghiệp của Tả Minh Nhiên phát tác, trong đầu tái hiện lại cốt truyện một lần, đang nghĩ đến khi Liễu Thanh Hà cầm một ngàn vạn muốn cô rời khỏi Yến Vân Dương, chưa kịp cười ra tiếng, cục diện đã xảy ra chuyện bất phê muốn uống lúc nào cũng có thể, nhất là Liễu Thanh Hà vừa mới từ trên máy bay xuống, nhu cầu cần thiết nhất hiện tại là nghỉ ngơi. Phạm Chân Chân chỉ biết nhìn chằm chằm Yến Vân Dương, căn bản không nghĩ tới điểm Vân Dương mất kiên nhẫn, nhìn thấy Liễu Thanh Hà buồn ngủ xoa mi tâm, anh trực tiếp đứng dậy nói "Mẹ, chúng ta về nhà đi."Phạm Chân Chân một câu cũng không nói, nghe vậy vội vàng nói “Con cùng về với mọi người.”Trong tối ngoài sáng bị người ta đối phó lâu như vậy, Tả Minh Nhiên cũng có chút tức giận, dù thế nào ở bên ngoài cô mới chính là vợ hợp pháp của Yến Vân Dương, Phạm Chân Chân không biết là cô em gái chui ra từ khe đá nào, nhảy nhót lung tung không hề đặt cô vào ánh mắt như muốn giết người của Phạm Chân Chân, Tả Minh Nhiên vô cùng thân thiết kéo tay Yến Vân Dương, cười nói “Bọn chị phải về nhà, em gái Chân Chân, em cũng nên về đi thôi, miễn cho người lớn trong nhà lo lắng.”Phạm Chân Chân tức giận nói "Cô!""Chân Chân." Liễu Thanh Hà từ trên ghế sofa đứng dậy, vẫn là dáng vẻ ôn hòa như cũ, nhưng ánh mắt nhìn về phía Phạm Chân Chân, đã mơ hồ lộ ra phong phạm của một vị nữ cường nhân, “Thay dì chào hỏi cha mẹ con nhé.”“Dì Liễu.” Mắt Phạm Chân Chân đỏ lên, nhìn Yến Vân Dương, miệng méo xẹo, xách túi lên đầu cũng không quay lại mà xông thẳng ra nhiên, mẹ chồng và nàng dâu đồng tâm, gạo cũng xay thành Minh Nhiên cười tít mắt quay đầu lại nói với Phạm Chân Chân đang lao ra cửa “Em gái Chân Chân, trên đường chú ý an toàn nha!”Suy nghĩ tác giảKhông có mẹ chồng ác đâu ~ Dì Lưu Thanh Hà là người rất tốt ~ Cảm ơn các Thiên Sứ Nhỏ đã bỏ phiếu hoặc tặng dịch tưới dinh dưỡng nha..~~Rất cảm ơn bạn đã ủng hộ tôi, tôi sẽ tiếp tục làm việc chăm chỉ!
Chương 3 Thời đại Editor Bonnie Lợi ích của việc có tiền có thể vào lúc này được thể hiện một cách vô cùng nhuần nhuyễn, Tả Minh Nhiên nâng nâng tay, vệ sĩ phía sau lập tức hiểu ý, một trái một phải tiến lên, túm lấy Thang Văn Bân đang muốn rời đi, ấn xuống ghế. “Nhiên Nhiên, em làm cái gì vậy?” Thang Văn Bân hoàn toàn không nghĩ ra tại sao Tả Minh Nhiên mấy hôm trước mình nói gì nghe nấy lại biến thành dáng vẻ này, đè nén sự lo lắng trong lòng lại, ngữ khí Thang Văn Bân chậm lại “Có phải Thời Song Hạ bảo em làm như vậy không? Cô ta biết chuyện của chúng ta rồi hả?” Tả Minh Nhiên hứng thú nhướn mày, bắt chéo hai tay chống cằm, từ tốn nói “Hả…? Chúng ta có chuyện gì không thể để người khác biết sao?” Thang Văn Bân bị câu hỏi này làm cho sửng sốt, trong tiềm thức né tránh ánh mắt dò xét của Tả Minh Nhiên, "Đương... Đương nhiên là không có, chúng ta chỉ là bạn tốt thôi." Giống như muốn nhấn mạnh, giọng Thang Văn Bân lúc nói hai chữ “bạn tốt” đặc biệt nhấn mạnh. Để trở thành nhân vật tra nam phản diện lớn nhất trong tiểu thuyết, ít nhiều gì Thang Văn Bân cũng có chút đầu óc. Ví dụ như anh ta vô cùng rõ ràng vì sao bản thân mình có thể lợi dụng Tả Minh Nhiên’, cùng một phương pháp nhưng đối với những người khác chưa chắc đã thành công, nhất là người đại diện Thời Song Hạ của Tả Minh Nhiên’. Thời Song Hạ thân là người đại diện chuyên nghiệp đã lăn lộn trong giới giải trí mười mấy năm, có tâm địa gian xảo nào chưa thấy qua, càng không có gì gọi là tình bạn với anh ta, nếu như bị đối phương biết rõ chuyện này, đừng nói là không thể lợi dụng Tả Minh Nhiên’ để nổi tiếng hơn, thậm chí còn có thể bị uy hiếp chèn ép. Vì vậy, ngay từ ngày đầu tiên tiếp xúc, Thang Văn Bân đã liên tục tẩy não Tả Minh Nhiên’, dặn cô’ không được nói cho người đại diện biết chuyện của mình, ngay cả mỗi lần gặp mặt cũng đều phải lén lút. “Có gan làm, mà không có gan nhận.” Tả Minh Nhiên cười nhạo nói "Thang Văn Bân, anh thật sự làm cho người ta khinh thường." Mặt Thang Văn Bân biến sắc, lạnh lùng nói "Tả Minh Nhiên, cô!” Giọng nói đột ngột dừng lại, bởi vì Tả Minh Nhiên ngồi đối diện không chút do dự hất thẳng ly nước đá lên đầu anh ta. Mấy viên đá chưa tan hết đập vào mặt anh rồi lại lăn xuống, mái tóc được chăm sóc đặc biệt dính nước, ướt nhẹp dính vào trán. Nhìn Thang Văn Bân chật vật trước mặt, Tả Minh Nhiên bật cười, nói “Sao? Ngày lành mới đến có vài ngày, đã không biết mình là ai rồi à?” Vẻ mặt Thang Văn Bân trong mấy giây ngắn ngủi mà đã thay đổi mấy lần, Tả Minh Nhiên nâng nâng cằm, nói với vệ sĩ bên cạnh “Đem điện thoại di động của anh ta ra đây.” Nghe những lời này, Thang Văn Bân hoàn toàn ngồi không yên. Trong điện thoại anh ta có gì anh ta là người rõ nhất, một khi bị Tả Minh Nhiên phát hiện, chỉ sợ cả đời này anh ta không còn cơ hội nào để xoay người nữa. Mắt thấy cơ hội nắm bắt khó khăn lắm mới có vậy mà sắp mất đi, Thang Văn Bân cái khó ló cái khôn nói "Có mật khẩu, để anh mở khóa giúp em.” Động tác nhận điện thoại di động của Tả Minh Nhiên dừng lại, Thang Văn Bân thấy cơ hội, lo lắng muốn nói nhiều thêm vài câu “Nhiên Nhiên, em muốn xem cái gì anh cũng sẽ đưa em xem, anh thề anh chưa từng gạt em lần nào, chắc chắn là có người cố ý nói xấu để em hiểu lầm anh!” Thang Văn Bân nghĩ rất đẹp, chỉ cần anh ta lấy được điện thoại, đến lúc đó nhập mật khẩu sai vài lần, điện thoại tự khóa thì Tả Minh Nhiên sẽ không thể tìm người đến để cưỡng chế khởi động máy. Tả Minh Nhiên nhún vai, từ chối cho ý kiến, nhưng cô thực sự đưa điện thoại lại, Thang Văn Bân cảm thấy vui vẻ, đang định nhận lại, chỉ thấy Tả Minh Nhiên nhoáng một cái cầm điện thoại đến trước mặt anh ta. Chỗ tốt và chỗ xấu của nhận dạng khuôn mặt thể hiện vô cùng rõ ràng vào thời khắc này. Thang Văn Bân "..." Anh ta chưa bao giờ hận khoa học kỹ thuật tiến bộ như vậy bao giờ. Điện thoại di động của Thang Văn Bân có thể gọi là ruộng dưa, vốn Tả Minh Nhiên định tìm lịch sử trò chuyện của hai người bọn họ, xác nhận kĩ càng thì xóa bỏ. Dựa vào thái độ cẩn thận của Thang Văn Bân, Tả Minh Nhiên thuận tay lướt xuống, kết quả không nhìn thì không biết chứ vừa thấy đã giật mình, Thang Văn Bân lấy cớ là quen biết với Tả Minh Nhiên mà đã kết bạn với không ít ngôi sao nhỏ. Nhìn lại thời gian, chính là mấy ngày trước Tả Minh Nhiên nhờ Thời Song Hạ dựa vào quan hệ đưa Thang Văn Bân vào làm nam số 3 trong một đoàn phim, không tới một tháng, người này đã im hơi lặng tiếng làm nhiều chuyện như vậy. Càng khiến người khác ghê tởm hơn chính là, Thang Văn Bân vừa làm những việc này vừa mờ ám với Tả Minh Nhiên, thậm chí còn có một người bạn gái. Đây là lần đầu tiên trong hai đời Tả Minh Nhiên nhìn thấy một kẻ vô liêm sỉ như vậy, cô quơ quơ điện thoại, cười lạnh “Hay ghê nhỉ, Thang Văn Bân, xem ra là tôi coi thường anh rồi.” Chứng cớ rành rành, Thang Văn Bân không sợ gì nữa, ngang ngược nói “Đúng! Nhưng mà Tả Minh Nhiên, cô cần nghĩ cho rõ, nhược điểm của cô đều nằm trong tay tôi, nếu để người ta biết cô là kết hôn giả, haha.” Vẻ mặt đắc chí của kẻ tiểu nhân là khó coi nhất, Tả Minh Nhiên lạnh lùng liếc mắt nhìn Thang Văn Bân một cái, giao điện thoại cho vệ sĩ bên cạnh, “Xóa hết lịch sử trò chuyện, sau đó định dạng lại điện thoại.” Thang Văn Bân giãy nảy trên ghế, nhưng lập tức bị đè lại, hít sâu một hơi, Thang Văn Bân ra vẻ trấn định nói “Cho dù cô có xóa cũng vô dụng, có phòng bị trước sẽ tránh được tai hoạ, tôi đã sao chép thêm bản dự phòng rồi.” Tả Minh Nhiên đã biết anh ta sẽ nói như vậy từ sớm rồi, nhưng sở dĩ cô làm vậy đương nhiên là do đã nghĩ kĩ. Tả Minh Nhiên’ liên lạc lại với Thang Văn Bân chưa lâu, có những câu không thích hợp, hiện tại hai người đang ở trong "tuần trăng mật", huống chi trong khoảng thời gian này Thang Văn Bân nói gì Tả Minh Nhiên’ nghe nấy, thậm chí còn vì anh ta làm không ít chuyện, Thang Văn Bân lâng lâng còn không kịp, sao có thể nghĩ đến chuyện lưu lại chứng cứ. Nhìn dáng vẻ ngoài mạnh trong yếu của Thang Văn Bân, Tả Minh Nhiên “À…” rồi hỏi, “Vậy thì thế nào?” Sau đó, cô đứng dậy và đi đến bên cạnh Thang Văn Bân, đặt tay lên vai anh ta, hơi cúi người, ghé vào lỗ tai anh ta nói “Cho dù không phải là Yến phu nhân, tôi cũng là Tả Minh Nhiên.” Tay Tả Minh Nhiên nhỏ nhắn trắng nõn nhìn qua như không có xương, nhưng khi đè lên vai anh ta, giống như có ngàn vạn quân lính đè nặng, Thang Văn Bân không thể tin ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt trào phúng của Tả Minh Nhiên, “Cho dù không là Yến phu nhân, cũng không liên quan gì đến tôi, Tả Minh Nhiên chỉ là Tả Minh Nhiên thôi, hiểu chưa?” Đầu óc vốn đang hỗn loạn của Thang Văn Bân lập tức tỉnh táo, anh ta nhìn gương mặt xinh đẹp của Tả Minh Nhiên, nhớ lại những chuyện khác nhau trong khoảng thời gian trước, đáy lòng chợt thấy ớn lạnh. Vệ sĩ xóa sạch sẽ điện thoại rồi đưa đến, Tả Minh Nhiên nhấc người lên, vỗ vỗ bờ vai anh ta, tiện tay cầm điện thoại vứt vào trong lòng anh ta, nói kẽ “Con người ấy, không nên quá khờ khạo.” Đeo mắt kính lên, Tả Minh Nhiên xoay người đi ra ngoài, Thang Văn Bân tê liệt ngồi trên ghế, nhìn bóng lưng cô, đột nhiên mở miệng nói "Tôi sai rồi." Bước chân của Tả Minh Nhiên dừng lại, từng tiếng từng tiếng đầy hối hận của Thang Văn Bân vang lên truyền đến tai cô, “"Nhiên Nhiên... Không, chị Nhiên, em không nên nói dối chị, em… em xin lỗi chị, em chưa sao lưu lịch sử trò chuyện nào cả, và cũng chưa từng nói với ai về điều đó, thật đấy, em…” Giơ tay ngăn cản lời nói của Thang Văn Bân, Tả Minh Nhiên mở miệng nói “Anh không xin lỗi vì hành vi sai lầm của mình, mà là bởi vì anh không cẩn thận bị tôi phát hiện.” Bị chọc trúng suy nghĩ, Thang Văn Bân sững sờ tại chỗ, Tả Minh Nhiên phất phất tay, cũng không quay đầu lại mà nói “Sau này đừng có mà xuất hiện trong tầm mắt của tôi…” Ra khỏi cửa, Tả Minh Nhiên thở phào nhẹ nhõm. Mặc kệ nói như thế nào, giải quyết xong cái họa lớn là Thang Văn Bân xong, sau này cô có thể sống yên ổn qua ngày, không cần phải cuốn vào những tình tiết trong truyện nữa, chờ vài năm sau khi hợp đồng hết hạn, ánh mắt người khác không còn tập trung trên người cô nữa, tay cầm trăm ngàn tiền gởi ngân hàng làm một tiểu phú bà mới ra lò, không cần quá bận rộn. Thỏa sức tưởng tượng về tương lai, Tả Minh Nhiên nhìn đồng hồ, đúng lúc tới giờ ăn trưa, sau khi giải tán vệ sĩ phía sau, Tả Minh Nhiên dọc theo đường nhân viên đi thẳng lên lầu ba. Nhà hàng Tây này thực ra hai năm trước là do Tả Minh Nhiên’ và Thời Song Hạ hùn vốn mở, dù sao đang ở trong giới giải trí, biết rằng thời thế dễ đổi, đạo lý ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, vì tránh sóng sau xô sóng trước, những làn sóng trước như các cô sẽ chết trên bờ cát, đề phòng có chuyện xảy ra nên mở nhà hàng này, vốn chỉ nghĩ chừa cho mình một đường lui thôi, không nghĩ vì mời được đầu bếp quá giỏi nên việc kinh doanh lại rất tốt. Lần này đổi chỗ gặp mặt cũng vì vậy, dù sao làm những chuyện thế này, làm ở trên địa bàn của mình sẽ yên tâm hơn. Lên lầu ba, Tả Minh Nhiên vừa bước ra cầu thang, đã nhìn thấy quản lý cửa hàng đi về phía mình, “Chị Nhiên.” Sau khi chào hỏi, quản lý cửa hàng ngượng ngùng nói “Chị Hạ vừa gọi điện đến, nói là khi nào chị có thời gian thì gọi lại cho chị ấy.” Không có mấy người biết ngôi sao Tả Minh Nhiên là một trong những ông chủ sau màn của nhà hàng, chỉ có vài quản lý biết. Tả Minh Nhiên từ trước đến nay đều buông tay mặc kệ, nay lại đến bất ngờ, lại còn mượn thêm vài vệ sĩ, quản lý cửa hàng nhìn tư thế này sợ sẽ xảy ra chuyện nên gọi điện thoại cho Thời Song Hạ. Tả Minh Nhiên đã sớm đoán được như vậy nên gật gật đầu, “Chị biết rồi. Đúng rồi, mang một chút cơm trưa lên cho chị nhé.” Dù sao Thời Song Hạ cũng là người đại diện của cô, ngoại trừ mối quan hệ hợp tác giữa hai người, Thời Song Hạ cũng hết lòng quan tâm giúp đỡ cô, chuyện này không chỉ là chuyện riêng của cô nữa, có thể còn sẽ liên lụy đến vấn đề công việc nữa, về tình về lý, nói cho chị ấy biết là lợi nhiều hơn hại, đây cũng là một trong những lý do Tả Minh Nhiên lựa chọn giải quyết Thang Văn Bân ở đây. Điện thoại gọi đi rất nhanh đã có người nhấc máy, trước khi Thời Song Hạ hỏi, Tả Minh Nhiên đã đem lý do mình chuẩn bị tốt nói ra. Bỏ qua chút ái muội không rõ ràng giữa Tả Minh Nhiên và Thang Văn Bân, chỉ nói là đã từng là bạn bè, ngẫu nhiên giúp một chút thôi không nghĩ tới lại vướng vào rắc rối, giờ mọi chuyện đã được giải quyết xong. Thời Song Hạ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói “Em không sống tĩnh lặng được chút nào hết!” Tả Minh Nhiên cười hì hì ngắt lời, “Không phải em đã giải quyết xong rồi sao? Đúng rồi chị Hạ, công việc gần đây của em có những gì?” Là người đại diện kim bài, dưới trướng Thời Song Hạ không chỉ có một mình Tả Minh Nhiên. Gần đây, Tả Minh Nhiên vừa quay xong một bộ phim truyền hình, Thời Song Hạ cho cô nửa tháng nghỉ ngơi, còn mình có thể nhân dịp này dẫn dắt thêm người mới. “Tháng sau sẽ có một lễ tuyên truyền, yêu cầu em đi với nữ số 2.” Nhắc tới công việc, Thời Song Hạ lập tức trở nên nghiêm túc, “Chị biết em có ý kiến với nữ số hai, nhưng đối phương cũng không phải là người đơn giản, chuyện lần trước quậy lên đã đủ xấu hổ rồi, lần này em tém tém lại cho chị.” Tả Minh Nhiên "..." Không phải em. Em không có. Chị đừng có nói bậy. Suy nghĩ tác giả Nhiên Nhiên Ngồi ở trong nhà, nồi từ trên trời ụp xuống. Đây là đôi tay không thể ngày nào cũng dùng, chặt đi nhé. Cảm ơn các thiên thần nhỏ đã bình chọn cho mình ~ …. Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã ủng hộ, mình sẽ tiếp tục làm việc chăm chỉ! ^ _ ^
xuyên thành phu nhân nhà giàu